Một công cụ mới được giới thiệu, vài giáo viên thử, ba tuần sau không ai dùng. Chu kỳ này lặp lại ở nhiều trường, và nguyên nhân thường nằm ở thứ tự câu hỏi.
Bốn câu hỏi trước khi chọn công cụ
Vấn đề dạy học nào tôi đang muốn giải? Nếu không trả lời được câu này bằng một câu cụ thể, việc chọn công cụ chưa nên bắt đầu.
Có cách nào không cần công nghệ làm được việc đó không? Nếu có và nó đơn giản hơn, dùng cách đó. Nhiều mục tiêu đạt được bằng giấy, bảng con, và thảo luận cặp.
Công cụ này đòi gì ở học sinh? Thiết bị, đường truyền, tài khoản. Nếu một phần lớp không đáp ứng được, công cụ tạo ra bất bình đẳng chứ không tạo ra lợi ích.
Nó đòi gì ở tôi mỗi tuần? Công cụ cần ba mươi phút chuẩn bị mỗi tiết sẽ không được dùng quá một tháng, dù tốt tới đâu.
Công nghệ giúp được thật ở đâu
Có một số việc mà công cụ làm được điều giáo viên không làm được trong lớp đông:
Thu câu trả lời của cả lớp cùng lúc và thấy ngay phân bố. Không có công cụ thì bạn chỉ biết được vài học sinh nghĩ gì.
Luyện tập có phản hồi tức thì ở các nội dung có đáp án rõ, với số lượng bài mà giáo viên không chấm nổi.
Cho học sinh tiến theo nhịp khác nhau ở phần luyện tập, thay vì cả lớp cùng một tốc độ.
Xem lại nội dung cho học sinh vắng hoặc cần nghe lại.
Mô phỏng những thứ không làm được trong lớp — thí nghiệm nguy hiểm hoặc tốn kém, hiện tượng ở quy mô không quan sát được.
Điểm chung: mỗi trường hợp đều bắt đầu từ một hạn chế cụ thể của lớp học, không bắt đầu từ một công cụ.
Bốn lỗi thường gặp
Dùng công cụ để làm y việc cũ. Trình chiếu thay bảng mà nội dung không đổi thì không cải thiện gì, và đôi khi tệ hơn vì giáo viên đọc theo trình chiếu.
Quá nhiều công cụ cùng lúc. Học sinh phải nhớ năm nền tảng khác nhau cho năm môn là gánh nặng thật. Trường nên thống nhất số nền tảng ở mức tối thiểu.
Không có phương án khi công cụ không chạy. Mạng hỏng, máy chiếu chết. Mỗi tiết có dùng công nghệ nên có một phương án dự phòng — nếu không, bạn mất cả tiết.
Dùng công nghệ ở phần không cần. Thảo luận trực tiếp giữa học sinh không cần công cụ nào, và đưa nó qua màn hình thường làm chất lượng thảo luận kém đi.
Điều kiện để một công cụ được dùng bền
Nó giải quyết một vấn đề mà giáo viên thật sự có.
Chi phí chuẩn bị mỗi lần dùng thấp sau lần đầu.
Hoạt động được với thiết bị mà lớp thật sự có, gồm điện thoại.
Không phụ thuộc một tài khoản hoặc một khoản phí có thể mất — tài liệu và dữ liệu nên xuất ra được.
Có ít nhất hai người trong trường cùng dùng, để hỏi nhau khi vướng.
Điều cuối được đánh giá thấp nhất và quan trọng thật: công cụ chỉ một người dùng sẽ chết khi người đó chuyển lớp hoặc chuyển trường.
Bất bình đẳng thiết bị
Trước khi giao bài tập cần thiết bị, cần biết thực trạng: bao nhiêu học sinh có thiết bị riêng ở nhà, bao nhiêu phải dùng chung, bao nhiêu chỉ có điện thoại.
Hỏi kín, không hỏi công khai trước lớp — không học sinh nào muốn nói trước bạn bè rằng nhà mình không có máy tính.
Nếu có học sinh không đáp ứng được, hoặc đổi bài tập, hoặc mở phòng máy của trường vào giờ ngoài. Giao bài mà biết một phần lớp không làm được là biến bất bình đẳng sẵn có thành điểm số.
Đánh giá sau khi thử
Sau một học kỳ dùng một công cụ, trả lời ba câu: học sinh có làm được thứ trước đây không làm được không; nó tốn của bạn bao nhiêu thời gian mỗi tuần; và nếu bỏ nó, có mất gì không.
Câu cuối là câu thẳng nhất. Nếu bỏ mà không mất gì, thì bỏ — và dùng thời gian đó cho việc khác.
Câu hỏi đầu tiên khi chọn công cụ cho lớp là gì?
Vấn đề dạy học nào tôi muốn giải. Nếu chưa trả lời được bằng một câu cụ thể thì chưa nên chọn công cụ.
Công nghệ giúp được rõ nhất ở việc gì?
Thu câu trả lời của cả lớp cùng lúc, luyện tập có phản hồi tức thì với số lượng lớn, và mô phỏng những thứ không làm được trong lớp.
Làm sao biết học sinh có thiết bị hay không?
Hỏi kín thay vì hỏi công khai trước lớp, và có phương án thay thế cho những em không đáp ứng được.
Khi nào nên bỏ một công cụ?
Khi bỏ nó mà không mất gì, hoặc khi chi phí chuẩn bị mỗi tuần không tương xứng với điều nó mang lại.