Trong một tiết học bình thường, giáo viên đặt hàng chục câu hỏi. Chất lượng của việc hỏi ảnh hưởng tới việc học nhiều hơn gần như mọi yếu tố khác trong tầm kiểm soát của giáo viên — và cải thiện được mà không cần thay đổi gì về chương trình hay thiết bị.
Thời gian chờ
Đây là kỹ thuật được nghiên cứu nhiều nhất và dễ áp dụng nhất. Sau khi đặt câu hỏi, phần lớn giáo viên chờ dưới một giây trước khi gọi người trả lời hoặc tự trả lời.
Kéo khoảng chờ lên ba tới năm giây đổi khá nhiều thứ: số học sinh trả lời được tăng, câu trả lời dài hơn, và học sinh yếu có cơ hội tham gia.
Ba giây dài hơn cảm giác của bạn khi đứng trước lớp. Cách tập: đếm thầm, hoặc nói rõ với lớp "cô sẽ chờ mọi người nghĩ trước khi gọi".
Có một khoảng chờ thứ hai ít người dùng: sau khi học sinh trả lời, chờ thêm vài giây trước khi bình luận. Nó tạo chỗ cho học sinh bổ sung ý và cho bạn thời gian nghĩ một câu hỏi tiếp nối.
Đừng chỉ gọi người giơ tay
Khi chỉ gọi người giơ tay, cùng vài học sinh trả lời suốt năm học, và phần còn lại học cách ngồi yên.
Các cách thay thế: gọi ngẫu nhiên có báo trước ("cô sẽ gọi bất kỳ ai, nên mọi người đều nghĩ"), cho học sinh thảo luận cặp một phút rồi gọi, hoặc yêu cầu cả lớp viết câu trả lời ra nháp trước khi gọi.
Cách thứ ba là cách duy nhất bạn biết được toàn bộ lớp nghĩ gì, và có thể đi quanh xem trong khi lớp viết.
Hai loại câu hỏi, dùng vào lúc khác nhau
Câu hỏi kiểm tra — có một đáp án, dùng để biết học sinh nhớ và hiểu đến đâu. Nhanh, cần thiết, nhưng nếu chỉ có loại này thì lớp thành hỏi đáp bề mặt.
Câu hỏi mở — nhiều hướng trả lời, dùng để học sinh giải thích, so sánh, phản biện. Chậm hơn, cần thời gian chờ dài hơn, và là nơi việc học sâu diễn ra.
Một tiết nên có cả hai, với vài câu mở đặt ở chỗ quan trọng nhất của bài thay vì rải đều.
Xử lý câu trả lời sai
Đây là chỗ quyết định học sinh có dám trả lời lần sau hay không.
Đừng chuyển sang người khác ngay — điều đó thông báo với cả lớp rằng trả lời sai thì bị loại khỏi cuộc trò chuyện.
Thay bằng: hỏi tiếp để biết em suy nghĩ thế nào ("em nghĩ vậy vì sao?"), thu hẹp câu hỏi, hoặc cho một gợi ý rồi hỏi lại cùng em đó.
Câu trả lời sai thường chứa thông tin quý nhất trong tiết: nó chỉ ra cách hiểu sai mà nhiều em khác cũng có nhưng không nói ra.
Ghi lại để cải thiện
Cách tự đánh giá rẻ nhất: ghi âm một tiết học của chính mình, rồi đếm ba con số — số câu hỏi, thời gian chờ trung bình, và số học sinh khác nhau đã trả lời.
Gần như ai làm lần đầu cũng bất ngờ về hai con số sau.
Trong lớp đông
Với bốn mươi học sinh, gọi cá nhân không phủ được lớp. Các kỹ thuật phù hợp hơn: cho viết ra nháp rồi thu mẫu, dùng bảng con hoặc thẻ để cả lớp trả lời cùng lúc, và thảo luận cặp.
Mục tiêu không phải để mỗi em được nói, mà để mỗi em phải suy nghĩ. Hai việc đó khác nhau, và việc thứ hai làm được trong lớp đông.
Thời gian chờ ba giây có làm mất thời gian tiết học không?
Nó chiếm ít thời gian hơn việc phải giảng lại vì phần lớn lớp không theo được. Bù lại bạn sẽ đặt ít câu hỏi hơn nhưng mỗi câu có giá trị hơn.
Gọi ngẫu nhiên có làm học sinh lo lắng không?
Có nếu trả lời sai bị phê bình. Nếu lớp đã quen với việc trả lời sai được hỏi tiếp thay vì bị bỏ qua thì mức lo giảm nhiều.
Làm sao biết cả lớp có hiểu không mà không mất nhiều thời gian?
Cho viết câu trả lời ngắn ra nháp hoặc bảng con rồi quan sát nhanh. Đây là cách duy nhất thấy được toàn bộ lớp trong vài phút.
Kỹ thuật này áp dụng cho mọi môn không?
Có, nhưng tỉ lệ giữa câu hỏi kiểm tra và câu hỏi mở khác nhau theo môn và theo mục tiêu của tiết.